Da tróc vảy ở chó

5024

Viêm da tróc vảy ở chó

Viêm da tróc vảy chỉ một nhóm các rối loạn da có thể có nguồn gốc từ một hoặc nhiều rối loạn tiềm ẩn, trong đó có chung triệu chứng là da tróc vảy, nhưng có thể khác nhau về mức độ nghiêm trọng và phương pháp điều trị. Do đó, viêm da tróc vảy không phải là chẩn đoán chính, mà là mô tả chính. Nó thường do lột da quá mức hoặc bất thường, tích tụ quá nhiều tế bào da, hoặc các tế bào mất khả năng bám vào nhau.

Tình trạng này có thể ảnh hưởng đến chó ở bất kỳ giống hoặc lứa tuổi nào, nhưng có một số giống được cho là dễ bị mắc bệnh hơn. Chó Cocker spaniel, chó sục trăng Cao nguyên miền Tây, chó springer spaniel Anh quốc, basset hound, Irish setter, Doberman pinscher, Labrador retriever, Alaskan malamute, Siberian huskie, chow chow, poodle, Yorkshire terrier, whippet, Great Dane, saluki, Italian greyhound, standard poodle, Akita, Samoyed và golden retriever.

Nếu chó của bạn đang mang thai, bạn sẽ cần phải thông báo cho bác sĩ thú y ngay lập tức, vì một số loại thuốc cho da có thể ảnh hưởng đến thai nhi đang phát triển.

Triệu chứng và phân loại

  • Vảy có thể ở dạng hạt nhỏ, chẳng hạn như gàu, hoặc dạng mảng lớn (vảy cứng)
  • Sự tích tụ các tế bào da bề mặt dạng nhờn hoặc khô, như có thể thấy ở gàu
  • Tróc vảy mảng lớn do lột tế bào da
  • Ngứa
  • Sự tích tụ có thể được tìm thấy trên khắp da có lông hoặc ở một số vùng khu trú
  • Các nang lông chứa đầy dầu và tế bào da
  • Tích tụ các mảnh vụn xung quanh các sợi lông
  • Quá nhiều vảy tróc và vảy cứng trên đầu mũi và mép bàn chân – có thể dẫn đến nứt nẻ da và vi khuẩn xâm nhập
  • Mất lông (rụng lông)
  • Nhiễm trùng da được đặc trưng bởi sự hiện diện của mủ
  • Mùi mỡ hôi
  • Móng cũng có thể bị ảnh hưởng

Nguyên nhân

  • Trong một số trường hợp nguyên nhân chính xác vẫn chưa được làm rõ (bệnh tăng tiết bã nhờn vô căn)
  • Thiếu vitamin A trong một số trường hợp (chó cocker spaniel)
  • Thiếu kẽm trong một số trường hợp (chó Alaskan malamute, Siberian husky, chó con giống lớn)
  • Phát triển nang lông và da bất thường
  • Da dày lên mà không rõ nguyên nhân
  • Viêm tuyến bã nhờn (tuyến tạo ra dầu ở vùng da có lông)
  • Dị tật bẩm sinh trong vấn đề thay da bình thường
  • Dị ứng (dị ứng phấn hoa, dị ứng do bọ chét cắn, dị ứng thực phẩm, v.v.)
  • Nhiễm ký sinh trùng (bệnh cheyletiellosis, demodicosis, ghẻ lở)
  • Nhiễm trùng da
  • Rối loạn hormone
  • Liên quan đến tuổi (được thấy ở những con chó già do sự thay đổi tự nhiên do lão hóa)
  • Rối loạn dinh dưỡng và các phản ứng (suy dinh dưỡng, cho ăn thực phẩm đại trà)
  • Các bệnh về hệ miễn dịch, trong đó hệ miễn dịch của cơ thể tấn công da của chính nó (bệnh pemphigus)
  • Bệnh tiểu đường
  • Các khối u da

Chẩn đoán

Bạn sẽ cần phải cung cấp lịch sử bệnh chi tiết của chó, sự khởi phát và đặc điểm của các triệu chứng. Để tìm nguyên nhân tiềm ẩn của chứng rối loạn da, bác sĩ thú y sẽ thực hiện một số xét nghiệm. Bởi vì có rất nhiều nguyên nhân có thể gây ra tình trạng này, bác sĩ thú y rất có thể sẽ sử dụng chẩn đoán phân biệt. Quá trình này bao gồm kiểm tra sâu hơn các triệu chứng rõ ràng bên ngoài, loại trừ từng nguyên nhân phổ biến hơn cho đến khi rối loạn chính xác được xác định và có thể được điều trị phù hợp.

Các xét nghiệm tiêu chuẩn sẽ bao gồm công thức máu, phân tích thành phần sinh hóa và phân tích nước tiểu, thường trong phạm vi bình thường trừ khi có một bệnh đồng thời xảy ra liên quan đến máu, chẳng hạn như bệnh cường giáp, nhiễm khuẩn, nhiễm nấm hoặc ung thư.

Để đánh giá da, các thủ thuật dưới đây có thể sẽ được yêu cầu:

  • Cạo da, sẽ được gửi đến phòng thí nghiệm để nuôi cấy nấm, vi khuẩn
  • Sinh thiết da
  • Dị ứng da – xét nghiệm trong da
  • Xét nghiệm ngoại ký sinh trùng (ký sinh trùng trên da)
  • Có thể áp dụng thử nghiệm loại bỏ thực phẩm nếu một thành phần thực phẩm bị nghi ngờ là nguyên nhân gây bệnh

Điều trị

Việc chẩn đoán chính xác rối loạn này và các bệnh xảy ra đồng thời khác, nếu có, là rất quan trọng trong việc điều trị thành công. Điều trị tại chỗ (trong đó các loại thuốc được bôi lên bề mặt da) thường xuyên và thích hợp là rất quan trọng.

Tắm sẽ loại bỏ vảy trên bề mặt da và lông, nhưng điều này cũng có thể làm khô da, làm cho vấn đề trở nên tồi tệ hơn. Bác sĩ thú y sẽ kê đơn các loại thuốc bôi tại chỗ để điều trị bệnh và thuốc mỡ cấp ẩm để bổ sung độ ẩm cho da. Đã có một số loại thuốc bôi tại chỗ để điều trị tình trạng này, nhưng thành công hay không là phụ thuộc vào bạn. Sữa tắm có thành phần axit salicylic hoặc benzoyl peroxide có thể được kê, vì chúng đều giúp thay tế bào da rất tốt. Loại sữa tắm sẽ phụ thuộc vào loại tróc vảy và phản ứng chính xác của chó: bạn cần giảm thiểu vi trùng hay vi khuẩn trên da và nhiễm khuẩn ở mức nặng hay trung bình. Làm theo các hướng dẫn của bác sĩ thú y và nhà sản xuất thuốc là điều cần thiết để đưa da quay về tình trạng cân bằng.

Nếu có một tình trạng xảy ra đồng thời gây ra rối loạn da này, sẽ có phương pháp điều trị thích hợp. Thuốc kháng sinh có thể được sử dụng trong trường hợp nhiễm trùng da do vi khuẩn thứ phát, thuốc kháng nấm sẽ được kê đơn cho những trường hợp nhiễm nấm, thuốc kháng ký sinh trùng có thể được sử dụng để loại bỏ ký sinh trùng. Đối với tình trạng thiếu vitamin A hoặc kẽm, chó của bạn sẽ được bổ sung vitamin A để giúp cân bằng lại chất này, và đối với tình trạng suy giáp, thyroxine có thể sẽ được kê đơn.

Chăm sóc

Yếu tố quan trọng nhất trong việc chăm sóc chó bị bệnh viêm da bong vảy là liệu pháp điều trị tại chỗ thường xuyên và thích hợp. Thường xuyên tắm là một phần quan trọng trong việc điều trị bệnh này. Bạn sẽ cần làm theo các hướng dẫn điều trị nghiêm ngặt để có thể điều trị thành công và ngăn ngừa tái phát các triệu chứng.

Đây thường là một vấn đề kéo dài suốt đời cần được chăm sóc. Các buổi khám theo dõi với bác sĩ thú y là cơ sở để đánh giá sự tiến triển và điều chỉnh kế hoạch điều trị.

Một số bệnh về da có thể lây truyền sang người, có nghĩa là chúng có thể được lây truyền sang các động vật khác, kể cả con người. Các biện pháp phòng ngừa, chẳng hạn như đeo găng tay trong khi điều trị cho chó, giảm thiểu tiếp xúc trực tiếp với da trong quá trình điều trị ban đầu, và làm sạch và duy trì một môi trường nhà ở vô trùng trong suốt thời gian điều trị sẽ giảm thiểu nguy cơ bị nhiễm bệnh.