Viêm phổi (viêm đường hô hấp) ở loài mèo

9056

Viêm đường hô hấp (viêm phổi) do hít phải khí lạ ở mèo

Viêm đường hô hấp là một bệnh trong đó phổi của con mèo bị viêm do hít phải khí lạ, do nôn mửa, hoặc do sự trào ngược axit dạ dày tăng cao. Đây là bệnh viêm phổi cũng có thể trực tiếp do rối loạn thần kinh cơ, gây khó khăn cho việc nuốt, cũng như các vấn đề liên quan đến thực quản, mà có thể dẫn đến tê liệt thực quản.

Các nguyên nhân khác gây rối loạn chức năng của phổi có thể là do tắc nghẽn đường hô hấp, hoặc hít phải axit dạ dày, có thể gây tổn thương lớn cho các mô bên trong của phổi. Vi khuẩn có trong chất lạ hít phải cũng có thể gây nhiễm trùng.
Viêm đường hô hấp thường xảy ra ở chó nhiều hơn ở mèo. Nếu bạn muốn tìm hiểu những ảnh hưởng của bệnh này đối với loài chó, vui lòng truy cập trang này .

Triệu chứng và phân loại

Các triệu chứng của bệnh viêm đường hô hấp bao gồm khó thở, khó nuốt, ho, sốt, chảy nước mũi, thở nhanh, tim đập nhanh, da xanh xao (chứng tái xanh), và không vận động được do suy nhược cơ thể. Tâm tính thay đổi, chán ăn, ói mửa và trào ngược có thể xuất hiện cũng có thể là những triệu chứng của bệnh này, tùy thuộc vào các nguyên nhân chính gây bệnh.

Nguyên nhân

Nguyên nhân chính gây bệnh viêm đường hô hấp bao gồm những bất thường liên quan đến bệnh viêm họng và rối loạn thần kinh cơ, gây ảnh hưởng đến cả dây thần kinh và cơ bắp.

Sự mở rộng ở phần dưới của thực quản ở mèo (do trào ngược axit dạ dày), hoặc ống dẫn thức ăn được đặt không đúng cách cũng có thể dẫn đến viêm đường hô hấp.

Chẩn đoán

Bác sĩ thú y sẽ tiến hành kiểm tra sức khỏe thể chất toàn diện bằng cách sử dụng các công cụ chẩn đoán hình ảnh và âm thanh để có được cái nhìn đầy đủ về tình trạng phổi của con mèo. Các xét nghiệm khác, chẳng hạn như sờ nắn bụng, chụp X-quang ngực, xét nghiệm máu tổng thể, bao gồm xét nghiệm các thành phần hóa học của máu, và đếm huyết cầu tổng thể, cũng có thể được tiến hành.

Xét nghiệm máu sẽ cho thấy các bệnh nhiễm trùng, và chụp X-quang ngực sẽ cho thấy viêm đường hô hấp. Có thể cần phải lấy mẫu dịch lỏng từ phổi nhằm xác định xem có vi khuẩn trong đó không, và nếu có, nó sẽ giúp xác định loại kháng sinh nào sẽ hiệu quả đối với việc chữa trị cho mèo của bạn.

Nếu mèo của bạn bị suy hô hấp, bác sĩ thú y có thể yêu cầu phân tích các khí có trong khí máu. Đây là xét nghiệm để đo nồng độ oxy và cacbonic trong máu.

Bác sĩ thú y cũng có thể yêu cầu kiểm tra hoạt động nuốt của con mèo nhằm xác định xem con mèo có mắc chứng rối loạn chức năng thực quản hay không. Phương pháp nội soi chụp X-quang huỳnh quang, được gọi là biện pháp nội soi huỳnh quang, cũng có thể được thực hiện, để đánh giá thêm các cơ của thực quản và khả năng vận chuyển thức ăn xuống dạ dày.

Điều trị

Biện pháp hút khí lạ đường hô hấp có thể được thực hiện ngay lập tức sau khi con mèo hít phải khí lạ. Nếu con mèo của bạn có dấu hiệu suy hô hấp, biện pháp cung cấp oxy cần được thực hiện như là một phần của quá trình điều trị ổn định các triệu chứng. Nếu có dấu hiệu mất nước hoặc bị sốc, hoặc nếu con mèo không được uống nước bằng đường miệng, có thể tiếp nước qua đường tĩnh mạch. Khi các triệu chứng chính đã được xử lý, con mèo sẽ được uống nước trở lại, đặc biệt là khi nó bị bệnh viêm đường hô hấp cấp.

Mèo của bạn nên được nghỉ ngơi ở nơi yên tĩnh, tốt nhất là trong chuồng, cách xa những con vật khác hoặc nơi những đứa trẻ đang chơi đùa. Tuy nhiên, vẫn cần phải theo dõi sát sao chúng. Khi một con mèo mắc bệnh này không nên để nằm bất động quá hai giờ đồng hồ, để tránh nguy cơ tích tụ dịch ở một chỗ. Nên thay đổi tư thế của mèo liên tục trong ngày.

Khi chú mèo của bạn có dấu hiệu đã ổn định, hình thức vận động nhẹ nhàng có thể có ích trong việc kích thích cơn ho, giúp làm sạch đường hô hấp. Nếu mèo hồi phục chậm, có thể dùng biện pháp nhỏ giọt nước muối.

Sinh hoạt và chăm sóc

Viêm đường hô hấp là một bệnh nguy hiểm có thể đe dọa tính mạng. Con mèo của bạn có thể cần được chăm sóc tích cực trong vài ngày trước khi nó ổn định hoàn toàn. Trong một số trường hợp, nếu bệnh này dẫn đến các biến chứng bị tê liệt thực quản, con mèo sẽ gặp khó hồi phục hoàn toàn hơn. Khi bệnh của con mèo đã ổn định, bạn sẽ cần phải tiếp tục quá trình dùng thuốc đầy đủ, cũng như bất kỳ biện pháp theo dõi nào mà bác sĩ thú y cho là cần thiết.