Nhiễm khuẩn (Nhiễm nocardia) ở mèo

1430

Nhiễm nocardia ở mèo

Cả chó và mèo đều có thể tiếp xúc với sinh vật hoại sinh gây nhiễm trùng, tự nuôi dưỡng mình từ xác chết hoặc vật chất đang phân rã trong đất. Nhiễm nocardia là tình trạng nhiễm trùng hiếm gặp, có ảnh hưởng đến một số hệ của cơ thể, bao gồm hệ hô hấp, cơ xương và thần kinh. Thông thường, sự tiếp xúc xảy ra qua vết thương hở hoặc qua đường hô hấp.

Các triệu chứng và phân loại

Các triệu chứng của nhiễm nocardia phần lớn phụ thuộc vào vị trí nhiễm bệnh Ví dụ, nếu bệnh xảy ra trong khoang màng phổi, gồm có phổi và màng xung quanh thì các triệu chứng có thể bao gồm gầy mòn, sốt, và thở khò khè, thở nặng nhọc (khó thở). Nếu đây là nhiễm trùng da thì các triệu chứng có thể bao gồm xuất hiện các vết thương không lành mãn tính và các hạch bạch huyết dẫn lưu nếu không được điều trị. Nếu tình trạng nhiễm trùng không khu trú tại một khu vực nhất định trên cơ thể (hay còn gọi là lan tỏa) thì các triệu chứng có thể bao gồm sốt, sụt cân, và có biểu hiện lơ mơ, mê mệt.

Nguyên nhân

Các sinh vật gây nhiễm trùng được tìm thấy trong đất và có thể xâm nhập vào cơ thể mèo qua các vết thương hở hoặc qua đường hô hấp, khi nó hít vào. Nocardia asteroides là loài ảnh hưởng đến mèo phổ biến nhất. Mèo cũng dễ bị gây bệnh bởi các giống Nocardia brasiliensis và Proactinomyces.

Chẩn đoán

Bác sĩ thú y sẽ phân tích các tế bào từ ngực hoặc bụng của mèo để xác định sinh vật gây bệnh. Các thủ thuật chẩn đoán khác, như chụp X-quang và phân tích nước tiểu, được sử dụng để loại trừ các nguyên nhân tiềm ẩn khác, bao gồm nhiễm nấm và khối u.

Điều trị

Việc điều trị tình trạng nhiễm nocardia phần lớn phụ thuộc vào vị trí nhiễm bệnh và các triệu chứng sau đó. Nếu có biểu hiện rõ ràng của tràn dịch màng phổi, cần phải nhập viện để ngăn ngừa tình trạng mất nước. Thậm chí có thể sẽ phải phẫu thuật dẫn lưu dịch. Nếu không, cần phải điều trị kháng sinh lâu dài để chống lại nhiễm trùng.

Chăm sóc

Bởi vì nhiễm nocardia thường ảnh hưởng đến hệ thần kinh trung ương và hệ cơ xương nên bạn cần phải chú ý theo dõi cẩn thận dấu hiệu sốt, sụt cân, co giật, khó thở, và què quặt ở mèo trong vòng ít nhất một năm sau điều trị.

Phòng ngừa

Vệ sinh chung và khử trùng các vết thương hoặc vết cắt trên cơ thể mèo thường xuyên có thể giúp ngăn ngừa loại nhiễm trùng này, đặc biệt là nếu mèo có hệ miễn dịch kém.