Chứng hạ thân nhiệt ở Mèo

15037
Khuyến mãi thức ăn, phụ kiện và đồ chơi thú cưng

Chứng hạ thân nhiệt ở mèo

Hạ thân nhiệt là một tình trạng được đặc trưng bởi nhiệt độ cơ thể thấp bất thường. Có ba giai đoạn: nhẹ, vừa phải, nặng. Hạ thân nhiệt nhẹ được phân loại là nhiệt độ cơ thể từ 90 – 99 ° F (hoặc 32 – 35 ° C), hạ thân nhiệt vừa phải ở 82 – 90 ° F (28 – 32 ° C), và hạ thân nhiệt nặng là bất kỳ nhiệt độ nào dưới 82 ° F (28 ° C). Hạ thân nhiệt xảy ra khi cơ thể của động vật không thể duy trì ở nhiệt độ bình thường gây ra triệu chứng trầm cảm ở hệ thần kinh trung ương (CNS). Nó cũng có thể gây ảnh hưởng đến hoạt động của tim và lưu lượng máu (thuộc hệ tim mạch), hô hấp (thuộc hệ hô hấp) và hệ miễn dịch. Tình trạng nhịp tim bất thường, khó thở và suy giảm ý thức đến mức hôn mê có thể xảy ra.

Triệu chứng và các dạng bệnh

Sau đây là các triệu chứng của chứng hạ thân nhiệt thay đổi theo mức độ nghiêm trọng. Hạ thân nhiệt nhẹ sẽ gây nên tình trạng mèo trở nên yếu, run rẩy và thiếu sự tỉnh táo về tinh thần. Hạ thân nhiệt vừa phải cho thấy các đặc điểm như cứng cơ, hạ huyết háp, gần như mê man, thở nhẹ, chậm. Đặc điểm của hạ thân nhiệt nặng là đồng tử giãn nở và bất dịch, nhịp tim gần như không nghe được, khó thở và hôn mê.

Nguyên nhân

Chứng hạ thân nhiệt thường xảy ra trong thời tiết lạnh, tuy nhiên những con mèo mới sinh có thể bị hạ thân nhiệt ngay cả ở nhiệt độ môi trường bình thường. Các giống mèo nhỏ và những con mèo nhỏ, dễ bị hạ nhiệt bề mặt nhanh hơn, có nguy cơ mắc chứng hạ thân nhiệt hơn là những con mèo nhiều năm tuổi. Động vật đang ở trong trạng thái bị gây mê cũng có nguy cơ bị hạ thân nhiệt cao hơn.

Những yếu tố khác có thể làm tăng nguy cơ mắc bệnh là hoạt động của vùng dưới đồi não – vùng não điều chỉnh sự thèm ăn và nhiệt độ của cơ thể, hoặc chứng suy giáp – một tình trạng đặc trưng bởi mức độ thấp hormone tuyến giáp trong cơ thể.

Chẩn đoán

Nếu nghi ngờ mèo của bạn đang bị hạ thân nhiệt, hãy đo nhiệt độ cơ thể chúng bằng nhiệt kế hoặc trong trường hợp nghi bị nặng, cần siêu âm đầu dò trực tràng hoặc thực quản. Những bất thường với nhịp thở và nhịp tim cũng sẽ được kiểm tra. Điện tâm đồ (ECG), ghi lại hoạt động điện của tim, có thể xác định tình trạng tim mạch của mèo.

Xét nghiệm nước tiểu và xét nghiệm máu thường được sử dụng để chuẩn đoán nguyên nhân khi mèo bị hạ thân nhiệt đồng thời rơi vào trạng thái tê liệt không phản ứng. Các xét nghiệm này đôi khi cho kết quả lượng đường trong máu thấp (hạ đường huyết), rối loạn trao đổi chất, bệnh tim hoặc do mèo đang bị gây mê, an thần.

Điều trị

Chứng hạ thân nhiệt cần được điều trị tích cực cho đến khi cơ thể trở về nhiệt độ bình thường. Cần hạn chế di chuyển để ngăn ngừa tình trạng mất nhiệt nhiều hơn, nhịp tim bất thường có khả năng gây tử vong (do rối loạn nhịp tim) trong khi mèo đang được làm ấm lên. Trong thời gian điều trị để thân nhiệt ấm lên, cần biết được sự hạ nhiệt ban đầu của cơ thể đang ở mức nào, để điều chỉnh hợp lý khi mà có sự chênh lệch giữa phần máu bên trong cơ thể đang ấm và phần thân nhiệt bên ngoài thì thấp hơn.

Khi bị hạ thân nhiệt nhẹ có thể được điều trị thụ động bằng cách dùng chăn đắp để ngăn tình trạng mất nhiệt. Hạ thân nhiệt vừa phải cần thêm sự hỗ trợ làm ấm lên từ tác nhân bên ngoài, bao gồm sử dụng các nguồn nhiệt bên ngoài như nhiệt bức xạ hoặc miếng đệm nóng, để mèo của bạn có thể được ấm lên cả từ bên trong. Cần có lớp lõi bảo vệ giữa phần da của của mèo và nguồn nhiệt để tránh bị bỏng. Đối với khi mèo bị hạ thân nhiệt nghiêm trọng, sự làm ấm lên từ các cơ quan bên trong là cần thiết, chẳng hạn như sử dụng nước ấm và các dịch truyền tĩnh mạch (IV).

Ngoài ra, còn có các phương pháp điều trị thiết yếu hơn, đặc biệt khi mèo bị hạ thân nhiệt nghiêm trọng, gồm có hỗ trợ hô hấp – sử dụng mặt nạ oxy, tác động với tĩnh mạch để điều chỉnh lượng máu hoạt động. Bất kỳ chất lỏng nào sử dụng cũng cần làm ấm trước, để ngăn ngừa sự mất nhiệt.

Chăm sóc

Trong suốt quá trình điều trị, cần theo dõi chặt chẽ nhiệt độ cơ thể, huyết áp và nhịp tim của mèo. Ngoài ra, khi thời tiết lạnh, cần kiểm tra xem chúng có bị tê cóng hay không bởi đó cũng là một nguy cơ cao có thể xảy ra.

Phòng ngừa

Chứng hạ thân nhiệt có thể được ngăn ngừa bằng cách tránh tiếp xúc, ở trong môi trường lạnh lâu. Điều này rất quan trọng đối với những con mèo dễ có nguy cơ mắc chứng này. Các yếu tố làm tăng nguy cơ mắc chứng hạ thân nhiệt của vật nuôi bao gồm: con rất non hoặc già, lượng mỡ thấp, bệnh não vùng dưới đồi hoặc suy giáp, do gây tê hoặc phẫu thuật trước đó.

Mèo đang ốm hoặc mèo mới sinh có lượng đường trong máu thấp (hạ đường huyết) có nguy cơ bị hạ thân nhiệt ngay cả trong môi trường bình thường. Việc chăm sóc dài hạn là cần thiết, chẳng hạn như ủ để giữ nhiệt độ cơ thể ổn định. Phòng ngừa hạ thân nhiệt ở động vật đang bị gây mê cần phải giữ chúng ấm bằng chăn, theo dõi nhiệt độ cơ thể của chúng sau khi phẫu thuật.